Trở về sau một chuyến đi đầy kỉ niệm, việc đầu tiên tôi nghĩ đến là ghi lại những cảm xúc của mình về chuyến đi này. Chinh phục đỉnh Phanxipan – nóc nhà của Đông Dương là điều mà nhiều người mong ước, thế nhưng trở về sau chuyến đi điều đó với tôi không thực sự có ý nghĩa và khiến tôi nhớ đến bằng việc các thành viên đã ăn ngủ cùng nhau, động viên và giúp đỡ lẫn nhau trong suốt hành trình đầy gian khổ này.Chia tay mọi người xong mà vẫn cảm thấy có chút gì đó tiếc nuối, hi vọng sẽ được đồng hành cùng mọi người nhiều hơn trong những chuyến đi sắp tới ( 1 đỉnh 4 cực nhé 🙂 )

Dưới đây là những diễn biến chính của chuyến đi 🙂

Đoàn của chúng tôi leo theo lịch trình: đi Sín Chải – về Trạm Tôn và sẽ có 2 đêm ngủ lại trong rừng.

Ngày đầu tiên, 20h30 cả đoàn xuất phát từ Giải Phóng, bắt đầu cuộc hành trình lên Sapa.Đến 7h sáng ngày 1/9, chúng tôi đã lên tới Sapa và nhanh chóng đến khách sạn gửi đồ, tắm rửa ( vì trên núi ko có chỗ tắm ) và ăn sáng. Những gì không cần thiết đều được để lại  Sapa, riêng tôi bỏ lại sạc máy ảnh và một bộ quần áo để đi chơi ở Sapa sau khi leo xong.

Sau khi tắm rửa xong, tôi chạy lên ăn tạm một tô phở và hai bát xôi 🙂 gọi thêm một ly cafe cho tỉnh người để chuẩn bị cho quãng đường sắp tới.

9h20 phút, chúng tôi được ô tô đưa lên Sín Chải để bắt đầu leo núi.

Đúng 9h40, cả đoàn bắt đầu cuộc hành trình.

Chúng tôi có 3 chiếc bộ đàm để có thể giữ liên lạc với nhau trên đường đi, một cho dẫn đoàn, môt cho người đi giữa và chiếc cuối cùng dành cho chốt đoàn( đến ngày hôm sau thì tất cả các bộ đàm đều hết pin )

Những đoạn đường đầu tiên rất dễ dàng, chẳng khác gì việc đi bộ trong công viên, có chăng là dốc và bẩn hơn một chút 😉

Sau khi đi được một đoạn đường bằng, bắt đầu xuất hiện những con dốc, khoảng 30 phút sau,  trong đoàn đã có một số thành viên có dấu hiệu đuối sức do chưa quen với độ cao và cách thở có lẽ chưa đúng.

Sau cây cầu này là một cái dốc khá cao

Leo được khoảng 15 phút nữa thì một bạn gái đã bị chóng mặt, mặt trắng bệch, môi không còn đỏ như bình thường nữa, rất may chị M.Anh( sinh viên Y học cổ truyền) đã kịp thời châm cứu nên nhóm lại có thể tiếp tục cuộc hành trình.Lúc này, các nhóm trước đã đi cách xa khoảng 45-60 phút

Trên con đường chúng tôi đi, cảnh vật khá đẹp, những mảnh ruộng bậc thang đã bắt đầu lấm tấm ngả màu vàng, báo hiệu một mùa thu hoạch sắp đến.

Ruộng bậc thang ở Sín Chải

Đoàn đi được tầm 1 tiếng thì bắt đầu thấy xuất hiện những dốc xuống như thế này:

Giúp nhau xuống dốc

Vách đá đầy rêu

cả đoàn ăn trưa tại một bãi cỏ rộng

Nghỉ chân dưới bóng cây

Lúc này đã là giữa chiều, sẽ có một đoạn đường khá khó đi và ít cảnh đẹp nên cả đoàn tập trung đi nhanh để về điểm nghỉ 2200m trước khi trời tối.

6h15, cả đoàn đã về đến điểm nghỉ chân tại 2200m

Tranh thủ tạo dáng

Vừa về tới trạm nghỉ, mọi người khẩn trương đi thay đồ, mặc áo khoác vì sương xuống rất nhanh và lúc này trời cũng đã khá lạnh.

Mấy chú gà nướng thơm phức này rất tiếc lại là của các anh porter làm anh em tiếc hùi hụi 🙁

Vì trên núi ko có điện nên cả đoàn phải ăn thật nhanh trước khi trời tối, ánh sáng dùng để ăn cơm cũng từ những chiếc đèn pin của các thành viên trong đoàn.Trong bữa cơm, mọi người chúc nhau một vài chén rượu cho ấm người, và cảm ơn những porter đã mang đồ ăn lên cho cả đoàn, tiếng cười nói âm vang giúp xua đi cái lạnh của núi rừng khi màn đêm buông xuống.

Cơm nước xong xuôi, đoàn chúng tôi quây quần bên bếp lửa để sưởi ấm, cùng nhau hát bên bếp lửa, mặc dù chẳng hát trọn được bài nào 🙂

Đến khoảng 10h đêm, mọi người đã thấm mệt sau một ngày dài leo núi, lác đác từng nhóm đã vào lều sửa soạn chỗ ngủ, chỉ còn lại một vài đôi nam nữ vẫn cười nói rúc rích bên bếp lửa, và tôi cũng vào trong lều vì không muốn làm hỏng sự lãng mạn của các bạn 🙂

Khi vào trong lều, lúc đầu còn cảm thấy nóng nên chúng tôi quyết định vén lều lên, và hậu quả là đêm lạnh quá nằm co ro vì không bác nào chịu dậy kéo lều xuống, kể cả tôi nằm ngay sát cửa 😉 và còn thò cả chân ra ngoài 🙂 Đến gần sáng, có tiếng chó sủa văng vẳng ngoài lều, tôi đoán là nó đứng cách khoảng vài mét, và như một phản xạ tự nhiên, tôi đưa hai tay lên đầu, để lỡ nó có cắn thì chỉ … cắn vào tay 🙂

4h30 sáng, tôi và một vài anh trong đoàn lục đục mò dậy 🙂 và ra nhóm lại đống lửa vẫn chưa tàn từ đêm qua.

Ngồi đợi trời sáng !

Cả đoàn ăn sáng trước khi bước sang ngày thứ 2 với nhiều diễn biến đáng nhớ

Bó gối, bó gót cẩn thận để tránh trẹo chân

Bắt đầu xuất hiện những đoạn khó leo

Khoảng 9h30 phút sáng 2/9, chúng tôi đã lên được độ cao khá lý tưởng để có thể chụp được những đám mây lưng chừng núi

Mây bay lưng chừng núi

núi ấp ôm mây, mây ấp núi

Cả đội giúp nhau xuống vách đá

tranh thủ chụp vài tấm ảnh kỉ niệm

Ăn lấy sức để lên đỉnh còn hò hét

Sau bữa ăn nhẹ tại một bãi cỏ rộng trên núi, chúng tôi tiếp tục đi, lúc này đã nhìn thấy đỉnh núi ngay trước mắt, chỉ cần vượt một ngọn núi nữa là tới nơi, cả đoàn ai ai cũng rất phấn chấn.

đỉnh núi đã ở trước mắt

Giây phút chiến thắng trên đỉnh  Fansipan

khoảng khắc thật khó quên

Lên đến đỉnh, ngoài việc chinh phục thành công đỉnh  Fansipan, điều khiến chúng tôi rất sung sướng đó là anh trưởng đoàn đã ngỏ lời cầu hôn trên đỉnh  Fansipan trước sự chứng kiến của cả đoàn, khoảng khắc lãng mạn này đã được chúng tôi ghi lại, và chắc chắn trong album ảnh cưới của anh chị sẽ có chỗ dành cho nó, một kết thúc tuyệt vời !

Lời cầu hôn lãng mạn trên đỉnh Fansipan

Chúng tôi thực sự cảm thấy rất vui sướng, thứ cảm xúc thật khó tả, niềm vui khi chinh phục được thử thách công thêm việc được chứng kiến hạnh phúc của 2 anh chị khiến chúng tôi cùng nhau hò hét thật to cùng nhau trên đỉnh Fan ( sau khi về thấy các bạn về trước bảo ko biết có chuyện gì mà chúng nó hét to thế 🙂 )

cùng nhau uống sâm panh trên đỉnh  Fan

Sau 1h30 phút chụp ảnh tại đỉnh núi, chúng tôi thu dọn đồ để chuẩn bị xuống trạm nghỉ 2800 trước khi trời tối.Khi mới đi được 30 phút kể từ đỉnh núi thì một cô bé trong đoàn đã bị trẹo chân và không thể đi được nữa, lúc này tôi đã đi lên phía trước, một phần vì nghĩ sự việc không quá nghiêm trọng, phần vì muốn xem tốp đi phía trước có cần giúp đỡ gì ko, đúng là ko thể nói trước được gì, bạn có thể trẹo chân, bong gân bất cứ lúc nào nếu sơ ý ( tôi bị trẹo chân khoảng 2 tháng trước khi đi, vẫn chưa khỏi nên đã phải bó gối, bó gót rất cẩn thận để tránh chấn thương ).Tối hôm đó, khi về đến trại, tôi mới biết em đã phải cắn răn chịu đau suốt quá trình được các anh porter cõng xuống ( vì lúc cõng chân ko cố định nên sẽ rất đau).

Kể đến đây phải bonus thêm câu chuyện mr.Hiếu kể về anh porter cõng em Kim xuống núi, lão bảo anh porter kia ko nghỉ chút nào, cứ thế bế em Kim chạy xuống núi, vừa cõng vừa nhảy vài mét 🙁 tôi nghe mà dựng tóc gáy, đang đau thế mà nhỡ anh kia cũng trượt chân thì chẳng biết ra sao.Nhưng đúng là họ nhảy rất chuẩn, bước cứ thoăn thoắt, lúc về có mấy cái dốc, tôi phải bám cây mới xuống được, còn các anh porter nhảy luôn từ trên xuống 😮 phục thật 🙂

Khi em Kim về đến lán, cần có nước lạnh để chườm chân, tôi nhanh chóng xuống lấy nước dưới lán của porter, đồng thời anh Hiếu đưa thêm cho tôi một vài túi đựng nước nữa để xuống lấy thêm.Sau đó, cả đoàn chuẩn bị ra ăn tối, và chuẩn bị sẵn một chỗ cho Kim nằm để tránh va chạm.

Tôi quyết định ko tắm 🙂 phần vì khăn mặt đã dùng để chườm chân cho Kim, phần vì trời lạnh quá 🙂 thôi thì bẩn một hôm cũng ko sao 🙂

Sau khi đã cơm no, rượu say, tôi và bạn  Hường Cô tô ra chơi bài sâm với mấy anh porter, ai thua thì phải đi lấy củi cho cả đoàn sưởi ấm 🙂 tôi thì chưa chơi trò này bao h, rất may là cờ bạc đãi ma mới, toàn thấy các anh porter phải đi lấy củi 🙂 chắc là thương tôi đi cả ngày dài vất vả 😉

Đến gần 23h, lúc này cả đoàn đã về lán gần hết, tôi cũng tạm biết các anh porter để về lều của mình.Về đến nơi thì ko còn chỗ ngủ, 6 người còn lại trong đó có tôi sẽ phải ngủ ngoài bếp lửa.Mấy anh em sợ đêm mưa, cộng thêm việc sương xuống rất dày nên bảo các porter lên chặt 1 ít tre về làm lán tạm 🙂 và chỉ 20 phút sau, chúng tôi đã có lán để ngủ 🙂 .Mặc dù ko đẹp như 2 lán kia, nhưng có còn hơn không 😀  bác Hiếu có dấu hiệu bị ốm nên đc ưu tiên nằm trong cùng, còn tôi nằm ngay sát lều chị em 🙂

Nửa đêm, tự nhiên thấy mát mát ở mặt do thò đầu ra khỏi túi ngủ, tôi mới thấy có khe hở khá to ở lều, có lẽ do gió thổi, tôi vơ vội cái mũ tai bèo và bịt vào đó, nhìn xuống thì lại thấy phần túi ngủ dưới chân đã ướt, thế là lại co chân,cố nằm ngủ tiếp.

4h30, ko thể ngủ tiếp được nữa, tôi dậy đi … vệ sinh 🙂 rồi lên sưởi ấm bên đống lửa cùng một vài người, trong đó có 1 bé đêm bị đạp ko ngủ đc 🙂

chiếc lán dựng tạm lúc 23h, trời mưa nhỏ

Chúng tôi ngồi nói chuyện bên bếp lửa đến sáng đợi cả đoàn dậy.Mọi người nhanh chóng đi rửa mặt và vệ sinh cá nhân.Rồi bữa sáng cũng được mang đến : mỗi người một bát mì tôm trứng + rau cải 🙂

Trước khi lên đường, tôi uống 2 viên panadol do có dấu hiệu bị sốt, vì 2 đêm phải nằm ngoài cùng.Trưởng đoàn phân tôi và Mr.Hiếu có nhiệm vụ dìu em Kim xuống núi, bác Hiếu đã làm rất tốt 🙂

Trên đường xuống, thỉnh thoảng em Kim vượt lên còn bỏ cách chúng tôi một đoạn khá xa, có những chỗ rất khó đi, nhưng Kim vẫn cố lết xuống.Tôi và mọi người phải công nhận cô bé này rất dũng cảm, nhất quyết ko cần ai cõng.

Vì là đường về nên chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, cười đùa và ko cảm thấy mệt mỏi gì, thỉnh thoảng em Kim muốn nghỉ thì tất cả cùng dừng lại, nhóm chúng tôi là nhóm chốt đoàn nên về Sapa muộn nhất.

Chúng tôi về theo đường Trạm Tôn nên rất dễ đi, đúng như mấy bác chuyên phượt bảo là đường dành cho phụ nữ có thai và người cho con bú 🙂 đường có rất ít những đoạn dốc khó như bên Sín Chải

5h30, chúng tôi về đến cổng Trạm Tôn, mọi người tranh thủ chụp cùng nhau một vài tấm ảnh rồi lên xe về Sapa.

6h, xe về tới nhà nghỉ Bình Minh tại Sapa.

Mọi người nghỉ ngơi, tắm rửa rồi ra quán ăn.Tôi được ngồi “chiếu trên” cùng các bác Sầu, Hải, Tùng … và phải chúc khá nhiều 🙂 Nếu bác Sầu có đọc được bài này thì khi nào em vào Đà Nẵng nhớ đón em với nhé 🙂

Cơm nước xong xuôi, các nhóm tách tốp đi dạo quanh Sapa, mỗi nhóm đi 1 hướng, nhóm chốt đoàn chúng tôi thì 1h sáng mới về tới khách sạn 🙁

Về đến phòng, thấy chai Karavan Spirit( nhóm tôi gọi là A Quế 🙂   ) của anh Hoàng mang lên, chúng tôi lôi ra định xử lý nốt 🙂 Sau đó, mấy chị em lôi máy ảnh ra chụp ảnh dìm hàng ( tôi ko dám post lên đây, sợ mọi người sốc ) 🙂

3h15 cả nhóm đi ngủ

( Đang cập nhật …)

Facebook Comments
(Visited 2 times, 1 visits today)